Anti-fan Kikyou

Những bạn nào không thích nhân vật Kikyou trong InuYasha thì vào đây bình luận về cô ấy
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Tìm về bình yênXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Fri Aug 30, 2013 10:02 pm #1
avatar
[Thành viên] - Suki Chan - Thành Thạo
Thành Thạo
Thông tin cá nhân Suki Chan:
Tổng số bài gửi : 156
AKC : 4200
Join date : 05/08/2013
Age : 19
Đến từ : Thời chiến quốc
Tổng số bài gửi : 156
AKC : 4200
Join date : 05/08/2013
Age : 19
Đến từ : Thời chiến quốc

Bài gửiTiêu đề: Tìm về bình yên
Loading
Xem lý lịch thành viên

Tiêu đề: Tìm về bình yên

Một phút cho em...





Don't say farewell 
That's just one promise, 
Now we meet each other, crossing over time 
Eternity will surely be here, 
Just two hearts, always.





Không thể giận...


Đã nhớ rõ ràng tất cả những gì người ta dùng để đối xử với cô, người ta nói làm cô không vui, người ta xỗ xàng tất cả-không để ý đến suy nghĩ của cô, người ta bỏ rơi cô để đi tìm một đứa con gái nào đó và thế là người ta từ một thứ khá hoàn thiện, biến thành một kẻ đám căm ghét với tất cả bản tính láo toét, xấc xược hơn bất cứ lúc nào...


Vậy mà vẫn không thể giận...


Nhiều lần cô nhìn người ta, người ta đi trên con đường dài phía trước, buông từng bước chân cô độc, buông từng tiếng thở nhè nhẹ, người ta chỉ im lặng đi một mình, và cô hiểu mình không thể giận...Nhiều lần người ta cười dịu dàng với vẻ đầy quan tâm- và cô biết mình không bao giờ có thể giận...luôn luôn cô biết mình không bao giờ giận...


Có lần người ta nói muốn ở bên nhau, có lần người ta nói một khái niệm gì đó như là hạnh phúc khi có cô bên cạnh, nhưng cũng có lần người ta nói muốn cô sống dù có cách xa nhau...Chỉ mới phút chốc xa nhau, thế mà có người đã rơi nước mắt...chỉ là ranh giới một chiếc giếng nhỏ không gần nhau, mà có người phải bồn chồn ngong ngóng, thế xa nhau là thế nào-xa nhau nghìn trùng vạn dặm có được không...xa nhau ngàn đời vạn kiếp có qua...?


Thế nên không thể giận...


Thế nên chưa bao giờ nghĩ có thể phải xa nhau...


Người ta ngồi một mình trong đêm, người ta mơ về một cô gái, người ta đi theo cô gái đó, người ta...tất cả đều là người ta- do người ta- và về người ta...người ta hiện diện trong tâm trí, người ta để cô cảm nhận yêu thương và tha thứ, người ta đưa cô theo suốt cuộc hành trình dài của đời người, người ta nói cần cô hơn bao người khác và chính người ta-cũng nói tiếng "cần" ấy với một người con gái khác, nhiều lúc cô ghét người ta...nhưng vẫn không thể giận...


Ngày hôm nào đó có một cô gái nhỏ bắt đầu hiểu thế nào là yêu một người, hiểu được thế nào là hi sinh, yêu được những cái đáng trân trọng và biết cám ơn những thứ có thể mất đi không biết vào lúc nào. Cũng vào ngày hôm đó, cô bé ấy biết người ta không đơn độc; ít ra cô bé ấy sẽ không để người đó đơn độc...


Hình như khi gặp nhau, người ta đâu đơn độc...


Người ta không bao giờ nói người ta nghĩ gì, người ta im lặng và quyết định. Người ta không lựa chọn ai, người ta thinh lặng và lắng nghe; cô không thể trách vì chí ít người ta không làm gì để đáng bị trách, cô không thể giận người ta yêu một con nguời đến mức không thể dứt bỏ, tất cả những gì cô làm là dõi theo và tiếp tục yêu đến không hiểu.


Một ngày nào đó người ta quyết định để cô lại một mình và chọn người con gái kia...ngày đó không mưa, không bão, không có gì nổi bật-không có gì làm cho câu chuyện hai người trở nên đặc sắc hơn nữa, cũng không có gì làm cho nó buồn thảm hơn, tất cả là một sự thật không thành hiện thực. Chỉ nhớ có ngày nào đó ai đó đã tìm ra lối giếng cạn...chỉ nhớ ngày nào đó, ai đó tìm cách gặp nhau; chỉ nhớ ngày nào đó, ai đó chặn đứng cánh cửa đau thương...


Và không bao giờ có thể quên...


Ngày hôm đó, giữa định mệnh nghiệt ngả cô tìm được người ta...


Người ta không nói với cô ,nguời ta không nhìn cô, nguời ta không biết có cô ở đó và dù rất gần nhau, người ta cũng chỉ nhắm mắt ngủ vùi...Không biết từ lúc nào, biết dựa vào vai nhau mà yên giấc, từ lúc nào mà biết cái thứ mình đã từng có mà không hiểu được khái niệm đó chính là tình yêu? Đừng bao giờ hỏi tại sao đời cho hai ta gặp nhau...người ta không biết.


Người ta chỉ hiểu cô là cánh cửa chặn đứng thương đau, người ta chỉ hiểu người ta cần cô, người ta không biết cách để thốt ra tiếng 'yêu' đó; người ta yêu bằng tâm hồn và nỗi đau...có giận được không ?


Vẫn không thể giận...


Có ngày nào đó cô bảo muốn bên cạnh người ta mãi, có ngày nào đó cô hi vọng sẽ đem đến cho người ta nụ cười, có ngày nào đó trong cô không thể không có bóng hình người ta, một ngày nào đó cô thấy người ta tốt lành và đẹp đến không cùng, trái với vẻ mặt u sầu-người ta cười rất tươi, người ta cười cho tất cả mọi thứ tốt lành, cười thay cho cô-và vì thế mà cô không thể cười như ngày gặp nhau, cô lo lắng tìm cách giữ lại nụ cười đó...


Nếu gặp nhau mà lúc nào cũng bồn chồn không yên, lúc nào cũng lo lắng sợ mất nhau, thì đừng gặp, không chừng lại tốt hơn nhiều...Có bao giờ cô nghĩ như thế, có bao giờ người ta nghĩ như thế. Người ta không biết để đem yêu thương đến sưởi ấm một trái tim sẽ như thế nào...người ta không biết để yêu thương sẽ như thế nào, người ta càng không biết sự hi sinh là như thế nào-mà có lẽ cô chưa có một hi sinh đủ lớn để được đền đáp hoặc người ta không cần một sự hi sinh nào cả...


Vẫn không thể giận...


Giận như thế nào khi người ta vẫn quan tâm, săn đón, chiều chuộng dẫu cho những lúc cô hờn dỗi; giận bằng cách nào khi người ta bảo cô vẫn luôn là cô với nụ cười làm người ta tin tưỡng vào mình và tìm được chính mình trong hạnh phúc? Giận được không? Ánh mắt của người ta nhìn vào cô, sâu suốt khi nghĩ một điều gì đó; lảng vảng và lơ đãng khi có gì không muốn nói...tất cả đều làm cô yêu đến mức không hiểu.


Người ta đã yêu một người con gái khác trước khi đến với cô, trong lúc gặp cô người ta không quên người con gái đó, và người ta vẫn yêu người con gái đó khi cô ở bên cạnh; ngày nào đó khi cả hai gặp nhau chỉ có ánh sáng và bóng tối phân định rõ ràng nay bóng đen thẫm mưa từ đâu về làm đảo tung mọi thứ; trời đang sáng bỗng tối sầm lại-và bóng tối đen chỉ trong cái chớp mắt nhường chỗ cho ánh sáng quang đãng của cầu vồng toả thứ ánh sáng ngọt đến lịm người...


Và nhiều khi cô cảm thấy nghi hoặc thứ ánh sáng lạ lùng đó, tìm được tình yêu trong thù hận và trong tình yêu lẩn bóng khổ đau-thứ mà trong thế giới đơn giản cô suy nghĩ chưa từng có khái niệm đó; nhưng giờ thì khác, người ta cho cô biết, người ta làm cô hiểu...


Vẫn không thể giận...


Sao không thể giận..?

Tài sản của Suki Chan




Sat Aug 31, 2013 4:41 pm #2
avatar
[Thành viên] - Suki Chan - Thành Thạo
Thành Thạo
Thông tin cá nhân Suki Chan:
Tổng số bài gửi : 156
AKC : 4200
Join date : 05/08/2013
Age : 19
Đến từ : Thời chiến quốc
Tổng số bài gửi : 156
AKC : 4200
Join date : 05/08/2013
Age : 19
Đến từ : Thời chiến quốc

Bài gửiTiêu đề: Re: Tìm về bình yên
Loading
Xem lý lịch thành viên

Tiêu đề: Tìm về bình yên

Ô hô Ô hô

Tài sản của Suki Chan




Sat Aug 31, 2013 10:12 pm #3
avatar
[Thành viên] - ThánhLoli - V.I.P Anti
V.I.P Anti
Thông tin cá nhân ThánhLoli:
Tổng số bài gửi : 135
AKC : 1550
Join date : 17/08/2013
Age : 22
Đến từ : Công ty ăn bám gia đình
Tổng số bài gửi : 135
AKC : 1550
Join date : 17/08/2013
Age : 22
Đến từ : Công ty ăn bám gia đình

Bài gửiTiêu đề: Re: Tìm về bình yên
Loading
Xem lý lịch thành viên https://www.youtube.com/channel/UC0JksH5SUxGcdG-6S-JYKTw

Tiêu đề: Tìm về bình yên

o_O

Tài sản của ThánhLoli




#4
[Thành viên] - Sponsored content -
Thông tin cá nhân Sponsored content:

Bài gửiTiêu đề: Re: Tìm về bình yên
Loading

Tiêu đề: Tìm về bình yên

Tài sản của Sponsored content




Tìm về bình yên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Không dùng những ngôn từ thiếu lịch sự.
* Bài viết sưu tầm nên ghi rõ nguồn.
* Tránh spam nhảm không liên quan đến chủ đề.

Yêu cầu viết tiếng Việt có dấu.


Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Anti-fan Kikyou :: Khu Thảo Luận :: Thảo Luận về Kikyou-